.

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2016

Ba mẹ con tôi luôn dành buổi sáng cho các hoạt động ngoài trời, hôm thì đi lang thang ngắm phố phường, hôm thì đi bơi, hôm thì đi bộ đến thư viện đọc sách…Một buổi sáng như bao buổi sáng khác, sau một hồi cuốc bộ lang thang trong khu vực trung tâm thành phố, ngắm nghía từng góc phố, bàn tán sôi nổi về sự khác nhau của các căn nhà cổ với màu sơn vàng rất đặc trưng và các căn nhà “thuần Việt” được xây sau này, ba mẹ con tôi quyết định bắt taxi quay về nhà vì trời đã khá trưa. Một chiếc taxi xanh lá dừng lại đón chúng tôi.


Ba mẹ con lên xe, điều lạ lùng đầu tiên các con tôi nhận ra ngay và thì thầm vào tai mẹ là “xe chú này sạch sẽ thơm tho ha má ha!” Đúng vậy, chiếc xe này không có mùi thuốc lá hay “mùi công cộng” như những taxi đang chạy ngoài kia. Ba mẹ con yên vị, anh lái taxi nhẹ nhàng xin phép khách đổi đĩa nhạc, đĩa anh đang nghe là một đĩa luyện nghe tiếng Anh, anh đổi sang một đĩa nhạc nhẹ của Richard Clayderman. Nhạc vang lên, nhẹ và êm, anh khẽ khàng hỏi khách nghe có vừa tai không, vì “nhạc của mình hơi kén khách đi xe”. Và xe từ từ lăn bánh, không vội vã, không giật cục... trong tiếng nhạc dịu dàng rơi. Anh từ tốn giới thiệu tên của bản nhạc, một điều hiếm thấy trong thói quen nghe nhạc của người Việt chúng ta. Con tôi ngạc nhiên thì thầm “chú nhớ tên bản nhạc luôn má!” (mặc dù có học đàn nhưng các con thường cho rằng nhớ giai điệu của bản nhạc và yêu thích nó quan trọng hơn là nhớ những chi tiết khác). Tôi bắt đầu thấy thú vị với một anh tài xế không giống những anh tài xế tôi thường gặp: giữ xe sạch, thích nhạc êm dịu và thích trau dồi kiến thức, kỹ năng.


Đến ngã tư, trong lúc dừng chờ đèn đỏ, anh lấy ra mảnh giấy hoa xinh xinh, “chú sẽ tặng cho các con một món quà nho nhỏ, các con chờ xem nó là cái gì nha” và chậm rãi gấp gấp xếp xếp... Ba mẹ con chăm chú nhìn theo thao tác tỉ mỉ của anh. Đèn xanh, anh ngừng tay, lái xe từ tốn, qua hai ngã tư dừng chờ đèn đỏ thì một con ếch origami bé xíu đã ra đời. “Con ếch của chú là ếch giấy nhưng nó có thể nhảy rất xa nghen!” Đặt con ếch lên mặt phẳng trước vô-lăng, anh ấn nhẹ vào thân ếch và nó nhảy tới trước, va vào kính xe và bật lại. Hai đứa con tôi cười ồ! Anh nhẹ nhàng nói, “nhiều người rất nôn nóng và cau có khi chờ đèn đỏ, nhưng mình có món origami nhanh gọn lẹ và thú vị để giữ mình luôn vui, không tốn kém gì mà nó giúp mình bận rộn để không phải bực mình vì những chuyện mình không thay đổi được xung quanh”…


Dường như cái nóng mùa hè đã mất hút kể từ khi ba mẹ con lên xe của anh, quan sát những gì anh làm, lắng nghe những gì anh nói. Đến ngã tư tiếp theo, anh lấy ra thêm 2 con ếch đã làm sẵn nữa, được làm bằng phiếu thu của các trạm thu phí: "một con là chú làm khi qua trạm thu phí sân bay, một con nữa chú làm lúc đi ngang trạm thu phí Nguyễn Văn Linh hôm qua, chú tặng cho hai anh em ba con ếch luôn nhé". Hai đứa trẻ thích thú cầm lấy mấy con ếch nhỏ, rồi ngồi nghịch ba con ếch nhảy tới nhảy lui, cười vang với nhau.


Anh nói với giọng rất tự hào "Chị và hai cháu đang được phục vụ bởi một trong những tài xế tử tế nhất của hãng”. Tôi thật lòng công nhận và cám ơn anh về điều đó. Suốt đường đi anh không bấm còi khi đợi đèn đỏ, anh bảo “ai cũng vội, nhưng khả năng lưu thông trên đường thì có hạn vì đường nhỏ và xe đông, bấm còi cũng không thay đổi được gì mà còn làm mọi người và bản thân mình bực bội hơn”. Anh bảo xe anh luôn sạch sẽ vì anh không hút thuốc, anh chăm xe thật chu đáo và anh chạy xe một mình để bảo đảm xe luôn ở tình trạng tốt nhất anh có thể duy trì (thông thường hai tài xế chạy chung một xe, ngày chạy ngày nghỉ). Anh chọn chạy một mình để bảo đảm được sức khoẻ và thu nhập của mình. Mỗi ngày anh chạy xe từ sáng sớm, trưa dành hai giờ đồng hồ để ăn trưa và nghỉ ngơi, chiều chạy tiếp đến 21g rồi về nghỉ (nếu không có khách quen dặn xe).


Làm việc điều độ và nghỉ ngơi hợp lý, anh có công việc đều đặn và thu nhập không khác gì anh em lái xe chạy cách nhật. Áp lực công việc chia đều ra mỗi ngày, không stress như anh em khác, và anh có đủ thời gian để làm những việc anh muốn khác ngoài công việc chính là chạy xe taxi. Với anh, như vậy là đủ.


Anh chia sẻ một chi tiết nhỏ: anh in luôn số điện thoại di động vào thẻ tên của mình đặt trong xe. Thành phố vốn đông đúc, lắm khi tìm được một chỗ đậu xe tạm thời rất khó khăn ở một số khu vực, có khi để tranh thủ ghé vào quán bên đường uống miếng nước hay ăn vội bữa trưa bữa tối, các tài xế taxi thường phải đậu trước nhà dân gần quán, nhiều khi chủ nhà mở cửa đi ra bị vướng xe rất khó chịu mà không biết phải làm sao, anh cho rằng có số di động sẵn trong xe như thế, họ có thể điện thoại cho tài xế, tài xế quay ra dời xe của mình đi chỗ khác, vừa nhanh chóng giải tỏa được nỗi phiền của chủ nhà vừa có được sự thông cảm giữa hai bên nếu mình có cơ hội giải thích…


Anh bảo cứ mỗi hành khách lên xe, là một cơ duyên cho anh giúp người khách bớt mệt mỏi về những thứ họ đang bận tâm, thế nên anh luôn cố gắng chăm sóc khách, bằng xe sạch, bằng nhạc dịu dàng, bằng những câu chuyện không liên quan đến thời sự quá căng thẳng bên ngoài, bằng sự chu đáo của mình...

Một anh tài xế taxi, bằng câu chuyện về những việc làm thường nhật của mình, đã giúp cho mẹ con tôi thật nhiều bài học nho nhỏ mà quý giá:
- bài học về sự tận tâm, chu đáo trong bất kỳ việc nhỏ nào mình nhận lãnh trách nhiệm,
- bài học về làm sao lấp đầy ngày của mình bằng những thứ tích cực, bổ ích và bình an,
- bài học về lập thứ tự ưu tiên trong cuộc sống,
- bài học về làm thế nào để sắp xếp cuộc đời mình một cách hài hoà và bền vững,
- và hơn hết, là bài học về sự tôn trọng: khi ta tôn trọng người khác với cả tấm lòng thông qua những việc mình làm, ta sẽ nhận lại được sự tôn trọng tương đương, cũng như khi ta suy nghĩ và hành xử tích cực, những điều tích cực và tốt lành sẽ tự nhiên đến với ta.

Như những gì anh đã làm hàng ngày và mẹ con tôi may mắn được chứng kiến, như những gì tôi đang viết ra để mọi người có thể có cảm hứng từ chính anh… Vì một cuộc sống an lành hơn, tốt đẹp hơn mỗi ngày của chúng ta.


Theo Tuoitre.vn

|
Làm thế nào một người lái xe taxi không bằng cấp, không địa vị lại có thể khiến cho một vị CEO lớn phải”tâm phục khẩu phục”? Hãy cùng theo dõi câu chuyện thú vị dưới đây. Bạn sẽ nhận ra rằng có rất nhiều bài học kinh doanh kinh điển không thể tìm thấy ở bất kỳ trường lớp nào, thậm chí ở cả các khóa MBA đắt đỏ. 

Tôi cần đi từ Xujiahui đến ngay sân bay nên vội vàng kết thúc cuộc họp và vẫy một chiếc taxi ở ngay phía trước tòa nhà Meiluo. Một người lái xe taxi nhìn thấy tôi. Anh ta lái xe một cách chuyên nghiệp và dừng lại ngay trước mặt tôi. 


Và câu chuyện tiếp theo với người lái taxi đã đem lại cho tôi nhiều bài học bất ngờ như thể tôi đang tham dự một khóa học MBA vô cùng sống động. "Ông muốn đi đâu ạ?" "Làm ơn tới sân bay" "Vâng, thưa ông", người tài xế tiếp tục cuộc trò chuyện. "Ở khu Xujiahui, tôi thường đón khách ở phía trước tòa nhà Meiluo. Tôi chỉ đón hai nơi: tòa nhà Meiluo và Junyao. Ông có biết, tôi đã đi vòng quanh tòa nhà Meiluo hai lần trước khi nhìn thấy ông. Những người rời khỏi khỏi tòa nhà văn phòng này chắc chắn không đi tới một nơi nào đó gần đây". 

"Ồ, anh quả thật rất rất thông minh!", tôi tán thưởng. "Là một tài xế taxi, chúng tôi cũng phải làm việc theo phương pháp khoa học", người tài xế nói. Tôi rất ngạc nhiên và tò mò: "Phương pháp khoa học gì?" "Tôi phải hiểu rõ những con số. Để tôi giải thích với ông. Trung bình một ngày tôi lái xe 17 tiếng, vì vậy chi phí tính theo giờ của tôi là 34.5 tệ". 

Tôi ngắt lời: "Làm thế nào mà anh tính được con số đó?" "Ông có thể tính như sau: Mỗi ngày tôi phải trả 380 tệ cho công ty để thuê xe. Tiền xăng khoảng 210 tệ. Tôi làm việc 17 giờ mỗi ngày. Nếu tính theo giờ, chi phí cố định mà tôi phải trả cho công ty taxi là 22 tệ và 12.5 tệ tiền xăng. Chẳng phải là 34.5 tệ đó sao? " 

Tôi hơi ngạc nhiên. Tôi đi taxi mười năm nay nhưng đây là lần đầu tiên tôi gặp một người tài xế tính toán chi phí theo cách này. Trước đây, tất cả các tài xế đều nói rằng chi phí cho mỗi kilômét là 30 tệ bao gồm tất cả các phí nộp về công ty. "Không nên tính toán chi phí theo mỗi kilômét mà nên tính theo giờ. Ông thấy đấy, mỗi công tơ mét có chức năng “xem lại” thông qua đó có thể xem chi tiết trong ngày. Tôi đã phân tích các dữ liệu. Khoảng thời gian giữa các khách hàng trung bình là bảy phút. Nếu tôi bắt đầu tính doanh thu khi có khách vào xe, tôi kiếm được 10 tệ trong khoảng 10 phút. Nhưng mỗi khách hàng trả 10 tệ và tôi mất 17 phút, thì chi phí thực sự là 9.8 tệ (= 34,5 x 17/60)". Giả sử chúng tôi chở khách hàng tới sân bay để có đủ tiền trả cho một bữa ăn, nhưng khách hàng lại chỉ đi một đoạn ngắn, 10 tệ cho 10 phút, thì chúng tôi chỉ có nước nhịn đói". 

Thật đáng kinh ngạc. Người lái xe này không có vẻ giống như một người lái xe taxi mà giống như một kế toán hơn. "Vậy anh đã làm thế nào?" Tôi thấy hứng thú hơn và tiếp tục câu chuyện với người lái xe. Dường như tôi sẽ học được một điều gì đó mới mẻ trên đường đến sân bay. "Ông không được để cho khách hàng quyết định mọi thứ. Ông quyết định những gì mình muốn làm dựa trên vị trí, thời gian và khách hàng". Tôi cực kỳ ngạc nhiên, nhưng điều này có rất nhiều ý nghĩa. "Có người nói rằng lái xe taxi là một nghề phụ thuộc nhiều vào may mắn. Tôi không nghĩ như vậy. Tôi phải đứng ở vị trí của khách hàng và xem xét mọi thứ từ quan điểm của khách hàng". 


Những gì người lái xe taxi nói nghe có vẻ rất giống với những gì mà nhiều giảng viên quản trị kinh doanh vẫn thường nói: "Đặt mình vào vị trí của người khác". "Tôi sẽ cho ông thấy một ví dụ. Ông đang đứng ở cổng bệnh viện. Có người cầm một túi thuốc và một người khác đang cầm một chiếc chậu. Ông sẽ đón vị khách nào?". Tôi nghĩ về điều đó và trả lời rằng tôi không biết. "Hãy đón người đang cầm chiếc chậu. Nếu ông chỉ bệnh vặt và muốn được kiểm tra để lấy ít thuốc, ông sẽ không đi đến một bệnh viện ở xa. Còn người nào mang theo chậu thì chắc chắn là họ đã được xuất viện". Người lái xe taxi tiếp tục nói: "Khi nhập viện, nhiều người không may mắn qua khỏi. Hôm nay, một bệnh nhân nào đó trên tầng hai qua đời. Ngày mai, một bệnh nhân khác trên tầng ba qua đời. Điều đó khiến những người được xuất viện có cảm giác là họ đã may mắn được trao tặng một cuộc sống thứ hai, họ nhận thức được ý nghĩa của cuộc sống một lần nữa - sức khỏe là điều quan trọng nhất. Một bệnh nhân vừa mới xuất viện nói với tôi, "Đi ... đi đến Qingpu". Ông có nghĩ rằng rằng vị khách đó muốn bắt taxi đến People’s Plaza để chuyển sang đi tàu điện ngầm tới Qingpu? Tuyệt đối không! Vị khách đó chắc chắn sẽ đi taxi để tận hưởng một chuyến đi thoải mái". 

Tôi bắt đầu thấy ngưỡng mộ người tài xế. "Để tôi kể cho ông nghe một ví dụ khác. Một hôm, tại People’s Plaza, có ba khách hàng tiềm năng vẫy tôi. Một phụ nữ trẻ, vừa mua sắm xong, đang lỉnh kỉnh xách một đống túi. Tiếp theo là một cặp vợ chồng trẻ có vẻ vừa ra ngoài đi dạo. Vị khách thứ ba là một người đàn ông mặc một chiếc áo lụa, khoác áo khoác và cầm túi đựng máy tính xách tay". Người lái xe taxi tiếp tục, "Tôi chỉ mất ba giây để nhìn vào mỗi vị khách và tôi dừng lại trước mặt người đàn ông mà không chút do dự. Khi người đàn ông này bước vào xe, ông nói địa chỉ: “Cao tốc Yannan". 



Và ông ấy không thể không hỏi tôi, "Tại sao anh lại dừng đón tôi mà không do dự? Có hai người ở phía trước. Họ cũng muốn bắt xe. Tôi hơi ngại ngần khi giành xe với họ". Tôi trả lời: "Giờ đang là buổi trưa, chỉ chừng hơn chục phút nữa là đến 01h00. Người phụ nữ trẻ tranh thủ buổi trưa ra ngoài mua sắm và tôi đoán chắc công ty của cô ấy phải ở gần đó. Cặp vợ chồng là khách du lịch vì họ không mang theo thứ gì và họ sẽ không đi xa. Còn ông ra ngoài vì công việc. Ông mang theo túi đựng máy tính xách tay. Nếu ông đi ra ngoài vào lúc này, tôi đoán chỗ đó sẽ không quá gần’. Người đàn ông đó nói, "Anh nói đúng. Tôi đến Baoshan".

Rất có lý! Tôi bắt đầu thích thú cuộc trò chuyện với người lái xe taxi hơn. "Nhiều tài xế phàn nàn rằng làm ăn ngày càng khó khăn, giá xăng dầu lại tăng. Họ cố gắng đổ lỗi cho người khác. Nếu ông tìm cách đổ lỗi cho người khác, ông sẽ không bao giờ nhận được điều gì tốt đẹp hơn. Ông phải tìm vấn đề ở chính mình”. Điều này nghe có vẻ rất quen thuộc. Nó giống như câu nói "Nếu bạn không thể thay đổi thế giới, thì bạn nên thay đổi chính mình" hoặc giống như ý tưởng bị đánh cắp bản quyền của Steven Corey về "Vòng tròn ảnh hưởng và Vòng tròn quan tâm". "Một lần, trên đường Nandan, một vị khách vẫy xe tôi và muốn đi đến Tianlin. Một lần khác, một vị khách khác cũng vẫy xe trên đường Nandan và ông ta cũng muốn đi đến Tianlin. Vì vậy, tôi đã hỏi, "Tại sao mọi người vẫy xe ở Nandan đều muốn đến đường Tianlin?". Vị khách đó liền giải thích, "Ở đường Nandan có một điểm xe buýt công cộng. Chúng tôi đều đi xe buýt từ Pudong đến Nandan, và sau đó đi taxi đến Tianlin”. Tôi liền hiểu ngay. Ông hãy nhìn con đường mà chúng ta vừa đi qua. Không có văn phòng, không có khách sạn, không có gì. Chỉ có một trạm xe buýt công cộng. Những người vẫy taxi chủ yếu là những người vừa mới xuống khỏi xe buýt công cộng, và họ chỉ đi taxi một đoạn đường ngắn. Những người vẫy taxi ở đây thường đi không quá 15 tệ. Thế nên, tôi không bao giờ quay trở lại để đón khách tại đường Nandan trong giờ đó nữa". "Vì vậy, tôi mới nói rằng thái độ quyết định tất cả mọi thứ!" 

Tôi đã nghe rất nhiều CEO của các công ty phát biểu như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên tôi nghe điều đó từ một người lái xe taxi. Người lái xe taxi tiếp tục câu chuyện của mình, "Chúng tôi phải sử dụng các phương pháp khoa học và các số liệu thống kê để làm việc. Những người cứ hàng ngày đợi khách ở tàu điện ngầm sẽ không bao giờ kiếm được tiền. Làm thế nào để kiếm được 500 tệ đưa cho vợ con mỗi tháng? Ông phải trang bị cho mình kiến thức. Ông phải học hỏi để trở thành một người thông minh. Một người thông minh học hỏi để trở thành một người rất thông minh. Một người rất thông minh học hỏi để trở thành một thiên tài". "Có một lần, một vị khách muốn bắt taxi để đi đến ga tàu. Tôi hỏi ông ấy muốn đi như thế nào. Ông ta chỉ đường và tôi nói rằng nếu đi theo đường đó sẽ rất lâu. Tôi đề nghị đi đường cao tốc trên cao nhưng vị khách đó bảo đi theo đường đó rất xa. Tôi mới bảo ông ta: "Không vấn đề gì. Ông vẫn thường đi theo đường đó và mất khoảng 50 tệ. Nếu đi theo đường của tôi, đến 50 tệ tôi sẽ tắt đồng hồ tính tiền. Ông chỉ phải trả cho tôi 50 tệ. Phần vượt quá tôi sẽ trả. Nếu đi theo cách của ông sẽ mất 50 phút nhưng đi theo đường của tôi sẽ chỉ mất 25 phút". Cuối cùng, chúng tôi đã đi theo cách của tôi. Chúng tôi đi xa thêm bốn cây số nữa nhưng nhanh hơn 25 phút. Tôi chấp nhận chỉ lấy đúng 50 tệ. Vị khách hàng rất vui mừng vì đã tiết kiệm được 10 tệ. Nhưng ông ta không biết là đi thêm bốn cây số tôi chỉ mất thêm hơn 1 tệ tiền xăng. Vì vậy, tôi đã đổi 1 tệ này để tiết kiệm 25 phút thời gian của tôi. Như tôi vừa nói, chi phí theo giờ của tôi là 34,5 tệ. Điều đó rất đáng giá với tôi! Cả hai cùng được lợi!" 

"Trong một công ty taxi công, một tài xế bình thường chỉ kiếm được 3-4 nghìn tệ mỗi tháng. Người nào giỏi hơn có thể kiếm được khoảng năm nghìn tệ. Những tài xế thuộc top đầu có thể kiếm được bảy ngàn tệ. Trong khoảng 20.000 tài xế, chỉ 2-3 người mới có thể kiếm được hơn 8.000 tệ một tháng. Tôi là một trong số đó. Hơn nữa, thu nhập của tôi rất ổn định mà không có quá nhiều biến động".

Đến lúc này, tôi cảm thấy càng ngưỡng mộ người tài xế taxi này hơn."Tôi thường nói với mọi người rằng tôi là một người lái xe hạnh phúc. Một số người nói, "Bởi vì anh kiếm được rất nhiều tiền nên đương nhiên là anh hạnh phúc rồi". Tôi nói với họ, 'Anh nói sai rồi. Tôi luôn vui vẻ và suy nghĩ tích cực, đó mới là lý do tại sao tôi kiếm được nhiều tiền'". Thật là một cách giải thích tuyệt vời! "Ông phải trân trọng những vẻ đẹp mà công việc của ông đem lại. Khi bị mắc kẹt trong ùn tắc giao thông ở People’s Plaza, nhiều lái xe phàn nàn, "Trời ơi, lại tắc đường! Thật là không may!". Đừng suy nghĩ như vậy. Hãy cố gắng cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Ngắm nhìn rất nhiều cô gái xinh đẹp đi ngang qua. Hay ngắm nhìn các tòa cao ốc hiện đại. Khi lái xe đến sân bay, ông có thể ngắm nhìn rặng cây xanh hai bên đường. Vào mùa đông, chúng phủ đầy tuyết trắng tuyệt đẹp. Và nhìn vào đồng hồ tính tiền - đang hiển thị con số hơn 100 tệ. Điều đó thậm chí còn tuyệt vời hơn! Mỗi công việc đều có vẻ đẹp riêng. Và chúng ta cần phải học cách để cảm nhận vẻ đẹp đó trong dòng chảy hối hả của công việc".

Khi ra đến sân bay, tôi trao cho người tài xế danh thiếp của mình và nói, "Thứ sáu này, liệu anh có vui lòng đến văn phòng của tôi để giảng giải cho đội ngũ nhân viên của tôi về cách anh vận hành chiếc xe taxi của mình? Anh có thể coi như đồng hồ tính tiền đang chạy. Và tôi sẽ trả tiền cho khoảng thời gian mà anh chia sẻ cùng chúng tôi. Hãy gọi cho tôi".

Dịch từ Vulcan Post
Copy từ hoclamgiau.vn
|

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

Chúng ta vẫn thường khâm phục đất nước Nhật Bản với những sản phẩm chất lượng Made in Japan, những câu chuyện về con người Nhật Bản khi trải qua sóng thần. Bài chia sẻ về giáo dục mầm non tại Nhật Bản của một bà mẹ người Trung Quốc sẽ lý giải giúp phần nào những điều chúng ta thường ngưỡng mộ về người Nhật.
 Trước khi đến Nhật Bản, Tiantian – con gái tôi cũng đã học 1 năm tại một trường mầm non ở quê hương. Nói vậy để biết chúng tôi không hề xa lạ gì với chuyện đi học mẫu giáo. Tuy nhiên, những gì tôi được chứng kiến ở trường mầm non tại xứ Phù tang vẫn khiến tôi phải “choáng váng”. Tôi xin kể ra đây 8 điều “kì quặc” về mẫu giáo tại Nhật Bản:
1. Nhiều túi một cách kì lạ
Ngày đầu tiên nhập học, các cô giáo đã giải thích với tôi là cần chuẩn bị cho bé 1 loạt các loại túi với đủ kích cỡ khác nhau. Một túi để sách vở, một túi chăn, một chiếc túi để đồ dùng ăn uống, một hộp để đồ dùng ăn uống, một túi quần áo, một túi quần áo thay, một túi quần áo để cất đồ sau khi thay ra, và một túi để giày. Sau đó, các cô còn cẩn thận dặn dò: chiếc túi A phải có chiều dài như vậy-và-như vậy, túi B phải có chiều rộng như vậy-và-như vậy, túi C phải phù hợp với túi D và E phải đựng được trong túi F. Tôi quả thật chỉ có thể “há hốc mồm”. Một số nhà trẻ thậm chí còn yêu cầu mẹ phải tự tay may túi cho con.
Túi đựng chăn
Sau hai năm đi học mẫu giáo thì chúng tôi đã quen với nó, và những đứa trẻ trở nên rất giỏi trong việc đặt những thứ vào đúng chỗ của nó. Tôi thường nghĩ rằng đây cũng chính là lý do mà người dân Kyoto không ngại việc phân loại rác của họ bởi họ đã được dạy điều này ngay từ tấm bé.

Từ trái sang: Túi quần áo, túi đựng sách và túi đựng giày
2. Tất cả những chiếc túi trên đều do trẻ con xách. Người lớn không phải mang gì cả.
Đây là một cảnh tượng mà tôi thực sự bị sốc: Khi đưa con đến trường hoặc đón con về, tôi nhận thấy rằng tất cả các phụ huynh khác, có thể là cha, mẹ, hoặc ông bà, luôn đi tay không. Trong khi tất cả những chiếc túi có kích thước khác nhau (ít nhất là hai hoặc ba chiếc) như tôi đã đề cập ở trên được xách bởi những cô bé, cậu bé nhỏ lũn chũn. Hơn nữa, chúng lại còn vừa xách vừa rất nhanh!
Chúng ta thì sao? Có lẽ do thói quen, có lẽ vì là sự khác biệt văn hóa, nhưng tôi thường mang túi xách cho con, và Tiantian thì đi tay không. Một vài ngày sau, cô giáo đến và đã có một cuộc trò chuyện với tôi: "Mẹ Tiantian, ở trường, cô bé tự làm hết mọi thứ một mình...". Người Nhật có thói quen chỉ nói một nửa câu, và để bạn tự hiểu nốt phần còn lại. Tôi ngay lập tức nhận ra rằng cô đang có ý muốn hỏi về tình hình ở nhà của Tiantian, nhưng khi nhìn thấy tôi vẫn còn đang suy nghĩ, cô giáo tiếp tục, "...tự xách túi đi học là một ví dụ...". Sau lời nhắc nhở tế nhị này, tôi để cho Tiantian mang túi xách của mình.
Khi buổi họp phụ huynh, tôi nói với mọi người rằng ở đất nước tôi phụ huynh thường thực hiện tất cả mọi thứ cho con mình. Đến lượt các bà mẹ Nhật Bản “choáng váng”. Đồng lòng như một, họ hỏi: "Tại sao?"
Tại sao? Có phải vì chúng ta yêu thương con cái của mình nhiều hơn mẹ Nhật?
3. Thay quần áo liên tục
Trường mẫu giáo Nhật của Tiantian có đồng phục riêng. Khi Tian đến lớp, bé phải cởi nó ra và mặc quần áo để chơi vào. Bé cũng phải cởi giày của mình và thay vào đó là đôi giày vải bệt như giày múa ba lê màu trắng. Khi đi vào sân tập thể dục, con phải thay giày. Sau giấc ngủ trưa thì bọn trẻ lại thay đổi quần áo một lần nữa. Thực sự rất phiền toái.
Khi Tiantian còn học Lớp hoa cúc, bé thay quần áo rất chậm và tôi không thể không giúp con một tay. Nhưng tôi nhanh chóng nhận thấy rằng tất cả các bà mẹ Nhật Bản đều đang đứng sang một bên, không ai giúp đỡ con mình cả. Tôi từ từ thấy rằng việc thay quần áo tưởng như “kì quặc” này cũng góp phần giáo dục con cái biết tự lập và độc lập trong cuộc sống. Thông qua những việc ở trường như thay quần áo, gắn “sao” hàng ngày, treo khăn tay lên giá…những đứa trẻ này bắt đầu học thói quen giữ gìn mọi thứ ngăn nắp ngay từ khi mới 2,3 tuổi.
4. Mặc quần đùi vào mùa đông
Mùa đông nhưng ở trong nhà, các bé vẫn mặc quần đùi
Trẻ em trong các trường học của Nhật Bản mặc quần short (quần đùi) kể cả trong mùa đông, bất kể trời lạnh đến như thế nào. Ông bà của con gái tôi ở nhà đã rất lo lắng, và liên tục nhắc nhở tôi cần nói chuyện với giáo viên về vấn đề này, bởi vì con tôi không như trẻ Nhật, không thể chịu lạnh được.
Các mẹ hẳn ai cũng hiểu một điều là, khi con trẻ mới bắt đầu đi học mẫu giáo, bé sẽ ốm, sẽ ho, sẽ hắt xì sổ mũi liên miên. Nhưng khi tôi nói chuyện với các bà mẹ Nhật Bản về vấn đề này, câu trả lời của họ làm tôi ngạc nhiên. "Tất nhiên rồi! Lý do chúng tôi gửi con đến học mẫu giáo là để bị bệnh."
Nhìn thấy sức khỏe của con thay đổi và dần thích ứng với các điều kiện khác nhau, tôi chợt nhận ra rằng chúng ta không nên làm hỏng con mình bằng việc bao bọc chúng quá kỹ càng.
5. Giáo dục hỗn hợp
Chúng ta thường quen với chuyện mỗi lớp sẽ có một chương trình học riêng và trẻ đến trường là ở nguyên trong lớp của mình. Ở Nhật thì khác.
Tất cả các lớp học mầm non đều được đặt theo tên của một loại hoa. Khi mới vào học, Tiantian bắt đầu với Lớp hoa cúc, sau đó là Hoa Lily, bây giờ bé đã là một trong những "chị cả” của trường, học lớp Hoa Violet. Với những bé sơ sinh chưa tròn 1 tuổi sẽ được gộp chung vào một lớp gọi là Lớp hoa Anh đào.
Trước 9:30 sáng, và sau 3:30 chiều, học sinh toàn trường sẽ cùng chơi chung. Trong sân lớn của trường, trẻ lớn giữ trẻ bé, đứa nhỏ đuổi bắt đứa lớn và chúng vui chơi vô cùng hòa đồng. Trẻ em Nhật được trải nghiệm cảm giác có "anh chị em” và qua đó, ý thức về độ tuổi, sự trưởng thành của bản thân cũng tăng lên rõ rệt.
6. Giáo dục mầm non dạy trẻ em biết cười và nói “cảm ơn”.
Ở cấp mẫu giáo Nhật bản, có vẻ như họ không quan tâm đến việc giáo dục trí tuệ cho trẻ em. Họ không có sách giáo khoa, chỉ có vài quyền sách ảnh mới mỗi tháng. Trong bản kế hoạch giáo dục của nhà trường, cũng không có bất kỳ môn nào như toán, hát, vẽ hay thậm chí là cả tiếng anh, tập tô, tập viết…
Vậy các trường mẫu giáo ở Nhật dạy gì? Khi tôi hỏi câu hỏi này, các cô giáo đã trả lời rằng: “Chúng tôi dạy các em học cách mỉm cười”. Ở Nhật, bất kể bạn là ai, bạn đang nói chuyện với ai, biết cách mỉm cười mới là điều quan trọng. Một cô gái có nụ cười tươi luôn là người đẹp nhất.
Giáo dục mầm non Nhật Bản còn dạy gì nữa? Họ dạy trẻ em cách nói “Cảm ơn”. Có thể nói, tất cả những gì mà người Nhật coi là quan trọng, thì ở nước ta, điều đó lại không quá được chú tâm. Tuy nhiên tôi để ý là, sau 3 năm học, Tiantian thậm chí đã tiến bộ cả trong khả năng âm nhạc, nghệ thuật, và đọc chữ. Những điều này trẻ có được từ những cải thiện để hướng đến một nền giáo dục toàn diện.
7. Vô vàn buổi dã ngoại
Trẻ mầm non Nhật rất hay được đi dã ngoại.
Trường mầm non ở Nhật Bản rất hay tổ chức các buổi dã ngoại. Điều đó cũng có nghĩa là tôi phải đánh dấu vào lịch những ngày tôi cần chuẩn bị hộp ăn trưa cho con để bé mang đi theo đường. Tôi không thể đếm bao nhiêu lần Tiantian đi leo núi, bao nhiêu hồ bé đã nhìn thấy, hoặc có bao nhiêu động vật hoặc thực vật bé gặp.
Bên cạnh đó, Tiantian  cũng hay được đi nhặt quả sồi, làm bánh, tham gia lễ hội thể thao, biểu diễn cho các sự kiện cộng đồng, ngủ qua đê ở ngoài, đến các lễ hội nổi tiếng, tham dự đền thờ, triển lãm… Tôi chỉ biết rằng có rất nhiều.
8. Khả năng phi thường của giáo viên
Các cô giáo mầm non Nhật Bản luôn tận tâm và vui vẻ.
Trong một lớp mầm non Nhật có 10-30 học sinh, nhưng chỉ có một giáo viên. Ban đầu tôi đã khá nghi ngờ, nếu chỉ một giáo viên mà có thể kiểm soát hết tất cả chừng đấy học sinh thì quả thật “phi thường”. Sau đó, tôi phát hiện ra rằng tôi đã đánh giá thấp những giáo viên mẫu giáo Nhật Bản. Chỉ với một giáo viên này, cô đã có thể tổ chức ra chương trình văn nghệ của các bé (rất chuyên nghiệp), 30 tác phẩm nghệ thuật, âm nhạc, đọc sách, ngày sinh nhật ba mươi trẻ em…tất cả đều rất qui củ và có phương pháp. Nhìn vào giáo viên, tôi thấy cô ấy luôn luôn vui vẻ và thoải mái, mặc dù cũng đã khoảng 50 tuổi. Quả thật, những điều tôi đã "mắt thấy tai nghe" về nền giáo dục và nuôi dạy con cái của Nhật Bản quả thật luôn khiên tôi cảm thấy thú vị và khâm phục.

Bảo Linh (theo chinasmack) (khampha.vn)
|

Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

Tập yoga là một trong những môn hoạt động đem lại hiệu quả vô cùng quan trọng cho sức khỏe con người. Đối với nam giới, việc tập yoga không chỉ đẹp lại sự thư thái về tinh thần mà còn đẹp lại sự dẻo dai cho cơ thể.

 
|
Chúng ta hãy đến với bài tập Tư thế nhi đồng hoan lạc
 


|
Số người tham gia: 15 – 25 người. 
Đối với nhóm lớn không nên sử dụng trò chơi này vì sẽ mất rất nhiều thời gian và mọi người sẽ cảm thấy buồn tẻ, mất hứng khởi.
Đạo cụ: Mội người được phát 1 bao diêm
Cách chơi:
- Các thành viên đứng thành vòng tròn
- Mỗi người sẽ bật một que diêm và giới thiệu về mình trong khoảng thời gian que diêm cháy. Các thành viên phải giới thiệu càng nhiều càng tốt. Diêm còn cháy còn phải nói. Nếu que diêm không cháy hay tắt giữa chừng thì mất cơ hội.
Ý nghĩa: Rèn luyện kỹ năng khéo léo, kỹ năng thuyết trình, nói trước đám đông, kỹ năng tổ chức thông tin và cung cấp thông tin trong một thời gian eo hẹp. 


|
Đạo cụ: Ống hút hoặc tăm, chun vòng.
Cách chơi: Chia toàn bộ người chơi thành các đội có số lượng thành viên bằng nhau. Phát cho mỗi thành viên của từng đội 1 chiếc tăm/hoặc 1 cái ống hút để ngậm ở miệng. Đề nghị trong vòng 3 phút mỗi đội lần lượt chuyển các sợi thun vòng từ người đầu tiên đến người cuối cùng thông qua sử dụng chiếc tăm/ống hút. Đảm bảo học viên không được dùng tay. Nếu đội nào để sợi thun vòng bị rơi, chiếc thun đó không được tính. Đội chiến thắng là đội chuyển được nhiều sợi thun nhất. Trong thời gian chuyền vòng, sử dụng âm nhạc sôi động để tạo không khí.
Nhận xét: Trò chơi xây dựng tính cẩn thận, tinh thần trách nhiệm đối với công việc mình làm, xóa tan khoảng ngăn cách giữa các thành viên.
Các dị bản: Trò chơi này có thể thay đổi thành các dị bản thay vì ngậm tăm, ống hút có thể ngậm thì và chuyền cho nhau quả bóng bàn, hoặc quả chanh.

|

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013


Đến một miền đất mới, các vị Sư phải tự xây dựng lại mọi thứ, họ mua đất,gạch, cát, đá, vữa . . .và bắt tay vào việc.  Một chú tiểu được giao việc xây dựng một bức tường gạch, chú rất tập trung vào công việc, chú luôn kiểm tra xem viên gạch đã đặt thẳng chưa, hàng gạch có ngay ngắn không? Công việc tiến tiển khá chậm, vì chú đặc biệt kỹ lưỡng, tuy nhiên chú không lấy đó làm phiền lòng, vì chú biết chú đang xây bức tường tuyệt đẹp đầu tiên trong đời.
Cuối cùng chú cũng hoàn tất công việc, khi hoàng hôn buông xuống. đứng ra xa, chú ngắm nhìn công trình lao động của mình, chợt chú nhận thấy có điều gì đó không ổn trong công trình. Mặc dù đã rất cẩn thận xong có 2 viên gạch đã bị đặt nghiêng, và điều tồi tệ nhất là 2 viên gạch đó lại nằm giữa bức tường. chúng như đôi mắt trừng trừng nhìn chú. Kể từ đó, mỗi khi du khách đến thăm ngôi đền, chú tiểu dẫn họ đi khắp nơi, trừ chỡ bức tường mà chú xây dựng.
Một hôm, có 2 vị sư già đến thăm ngôi đền, chú tiểu dẫn 2 vị đi khắp nơi, và lái sang những chỗ khác, song 2 vị sư già cứ nằng nặc đòi đến khu vực bức tường mà chú tiểu xây dựng. đứng trước bức tường, một trong 2 vị mới thốt lên Ôi bức tường mới đẹp là sao!
Hai vị nói thật chứ! Hai vị không thấy 2 viên gạch xấu xí ngay giữa bức tường kia ư?  Chú tiêu kêu lên trong ngạc nhiên. “Có chứ! Nhưng chúng tôi cũng thấy 998 viên gạch còn lại đã ghép lại thành bức tường tuyệt vời ra sao” vị sư già từ tốn.
Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với chính bản thân mình cứ luôn nghiền ngẫm với những mà ta đã mắc phải, cho rằng cả thế giới đều nghĩ đến nó và quy trách nhiệm cho ta. Chúng ta đã quên rằng đó chỉ là 2 viên gạch xấu xí trong 998 viên gạch hoàn hảo.

Đôi khi chúng ta lại cũng quá nhạy cảm với những lỗi lầm của người khác. Khi gặp ai mắc lỗi, ta nhờ từng chi tiết và mỗi khi ai đó nhắc đến họ là ta liên hệ ngay đến những lỗi lầm của họ  mà quên bẵng những điều tốt đẹp họ đã làm. 
Sưu tầm

Tôi nghĩ mình cần cần học cách rộng lượng với chính mình và với những người khác. Còn bạn, bạn nghĩ thế nào?
|
Cây táo
Ngày xửa ngày xưa có một cây táo rất to, một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Cậu leo lên cây táo, hai trái ăn, ngủ trưa dưới bóng râm của cây táo. Cậu rất yêu cây táo, và cây táo cũng rất yêu cậu bé. Thời gian trôi qua cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.
Một ngày nọ cậu bé trở lại với cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to
Hãy đến chơi với ta
Cháu không còn là trẻ con nữa, cháu không thích chơi với cây táo, cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.

Cây táo
 Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể vặt những quả táo của ta và đem bán . cậu bé sung sướng hái tất cả những quả táo và ra đi. Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lai nữa.
Một hôm cậu bé quay trở lại và giờ đã trở thành chàng trai, cây táo sung sướng
Hãy đến chơi với ta.
Cháu không có thời gian để chơi, cháu còn phải làm việc để nuôi sống gia đình. Gia đình cháu cần một mái nhà để ngụ, bác có giúp gì được không?
Ta xin lỗi, ta không có nhà, nhưng cậu có thể chặt cành của ta để làm nhà.
Và chàng trai chặt những cành táo, cây táo mừng lắm nhưng cậu bé cũng không quay trở lại. cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.
Một ngày hè nóng nực, chàng trai giờ đã là người có tuổi quay trở lại, cây táo vui sướng.
Hãy đến chơi với ta.
Cháu đang cảm thấy buồn muốn chèo thuyền đi chơi thư giãn, bác có thể cho cháu một cái thuyền không?
Hãy dùng thân cây của ta đóng thuyền và cậu hãy chèo thuyền ra xa thật xa và cậu sẽ thấy thanh thản.Chàng trai chăt cây táo và đóng thuyền ra đi,
Nhiều năm sau chàng trai quay trở lại.
Xin lỗi con trai, nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa.
Không còn trái táo
Nhưng cháu còn răng nữa đâu mà ăn.
Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo
Cháu cũng đã quá già rồi.
Ta chẳng còn gì giúp cậu được nữa, cái ta còn duy nhất là bộ rễ đang chết dần chết mòn, cây táo nói trong nước mắt.Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ nghỉ ngơi, cháu đã quá mệt mỏi sau những năm qua.
Ôi thế thì cái gốc cây này là nơi tốt nhất cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ, hãy đến với ta.
Cậu bé ngồi xuống, cây táo mừng đến rơi nước mắt.
  Cây táo
Câu chuyên ấy để nói về mỗi chúng ta, Cây Táo ví như Cha mẹ chúng ta, khi còn trẻ, ta thích chơi đùa bên cha mẹ, khi lớn lên ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về mỗi khi cần họ giúp đỡ. Bất kể là khi nào, cha mẹ vẫn luôn sãn sàng chờ đón giúp đỡ chúng ta. Để ta được Hạnh phúc.
Cây táo

 Sưu tầm
|
1. Nổi giận là trạng thái cái lưỡi làm việc nhanh hơn cái đầu.

2. Bạn không thể thay đổi quá khứ, nhưng có thể phá huỷ hiện tại bằng cách quá lo lắng cho tương lai.
3. Hãy yêu thương đi… rồi bạn chắc chắn sẽ được đáp lại.

4. Cuộc sống luôn ban tặng những điều tốt đẹp nhất cho những ai biết nhẫn nhịn.

5. Tất cả nụ cười đều có chung một ngôn ngữ.

6. Cái ôm là món quà lớn… Có thể cho đi lúc nào và dễ dàng được đáp lại.

7. Mọi người cần được yêu thương… nhất là khi họ không xứng đáng điều đó.

8. Thước đo của cải của một người là những gì anh ta đã cống hiến cho đời.

9. Tiếng cười là mặt trời của cuộc sống.

10. Ai ai cũng đẹp, có điều không phải ai cũng nhận ra nó.
11. Điều quan trọng cho cha mẹ là sống theo những gì họ dạy.

12. Cảm ơn cuộc sống về những gì bạn có, tin cuộc sống về những gì bạn cần.

13. Nếu bạn tiếc nuối ngày hôm qua và lo lắng ngày mai, bạn sẽ không có ngày hôm nay để cảm tạ.

14. Người bình thường nhìn hình thức, người thông thái nhìn nội tâm.

15. Sự lựa chọn của bạn ngày hôm nay sẽ có tác động đến ngày mai

16. Dành thời gian để cười, bởi đó chính là điệu nhạc của tâm hồn.

17. Nếu có ai nói xấu bạn, hãy sống làm sao để không ai tin điều đó.
18. Kiên nhẫn là khả năng bạn hãm phanh khi bạn có cảm giác như đang tăng tốc.

19. Tình yêu thương vững chắc sau khi trải qua những xung đột.

20. Điều tốt nhất cha mẹ có thể làm cho con cái là yêu thương nhau.

21. Những lời nói không tốt không làm gãy xương, nhưng có thể làm vỡ trái tim ta.

22. Để thoát khỏi gian nan, chỉ có cách đi xuyên qua nó.

23. Yêu thương là từ duy nhất có thể chia mà không bị giảm.
24. Hạnh phúc được tăng lên nhờ những người xung quanh, nhưng không phù thuộc vào họ.

25. Với mỗi phút bạn nổi giận, bạn mất đi 60 giây hạnh phúc mà không thể nào lấy lại được.

26. Làm bất cứ việc gì với hết khả năng, cho những ai bạn có thể, với những gì bạn có, và ở nơi nào bạn đang đứng.
 Sưu tầm
|

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

Học từ cuộc sống là những gì chúng ta đã làm từ khi mới sinh ra, câu chuyện đối thoại sau giữa một người đã tốt nghiệp MBA và một kẻ ăn mày cho chúng ta những bài học thú vị, thế nào là marketing, định vị thương hiệu, lựa chọn khách hàng mục tiêu, quảng cáo sản phẩm… Bạn không tin một kẻ ăn mày có thể biết thậm chí nghe nói đến những điều này đúng không, hãy đọc tiếp xem nhé.

“Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Gucci ra khỏi Diamond Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học MBA ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.
Bài học từ người ăn mày.

- Xin anh… cho tôi ít tiền đi! – Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.

Ăn mày rất thích kể lể.

- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Gucci ở Diamond chắc chắn nhiều tiền…

- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! – Tôi ngạc nhiên.

- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. – Ông ta bắt đầu mở máy.

Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:

- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?

Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.
Ông ta giảng giải:
- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.

Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.

- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…
- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.

Ông ta lấy giọng nói tiếp:

- Ở khu Diamond Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian đểtìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.

- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? – Tôi căn vặn.
- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!

- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?

- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.

- Hả? Nhiều vậy sao?

Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:

- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.

Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.

Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.

- Ông nói tiếp đi! – Tôi hào hứng.

- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?

Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.

- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.

- Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.

Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.

- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!

Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.

- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?

Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: “Hồng ơi, anh yêu em”, gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.

Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.

Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!

- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.

Quá chuẩn!

- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.

- Ối ông cũng có vợ con?

- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng Vietinbank mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.

Tôi buột miệng:

- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không? :-)
Sưu tầm


Còn bạn thì sao nhỉ ? Bạn thấy người ăn mày này thế nào. Hãy cho lời bình ở bên dưới nhé.
|
Năm nhất đi học về quê.

Chú hàng xóm: Cháu học ngành gì đấy?
Mình: Dạ, cháu học ngành Quảng Cáo ạ!
Chú hàng xóm: sao không học kế toán, ngân hàng gì hả cháu? Học cái đấy sau này về tiếp thị nước mắm à?
Mình: ......
 Sưu tầm từ BrandsVietnam
|
Khách của mẹ: Lẹ quá nhỉ, mới đây học xong đi làm rồi, con đang công tác ở đâu?
Con: Dạ, con đang làm quảng cáo ạ!
Khách của mẹ:: Hèn gì, dạo này gặp lại bác thấy con đen quá! Đi phát hàng dùng thử rồi nhờ làm bản khảo sát đúng hông?
Con: Ặc ặc ặc...

Sưu tầm từ Brands Vietnam
|

Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

Minh Phú, Sóc Sơn, Trung tâm IOGT của nhà báo Phan Thanh Hảo, thử đếm ra cho đến chủ nhật vừa rồi 25.9 thì tôi mới lên được gần chục lần. Lần đầu đi có cả Thu Lê, anh Quang, các lần sau thì có lần đi cùng cô Hảo, có lần đi cùng anh Quang, có lần cùng Lan Anh, có lần lại một mình. 45km kể từ Phương Mai street. Về nguyên tắc, mỗi lần lên Sóc Sơn cần capture lại là mình thu lượm được cái gì. Viết ngay thì sẽ nhớ được các chi tiết và vẹn nguyên cảm xúc. Để lâu thời gian qua đi, tiểu tiết quên dần và rồi cảm xúc cũng nhạt phai. Đáng nhẽ là mỗi lần dịch chuyển thì phải có 1 cái note. Nhưng mà lười nên bây giờ mới viết cái note đầu tiên về Sóc Sơn. 25.9 vừa rồi tôi và một số người bạn lại tiếp tục trải nghiệm 1 số bài tập: 1.Câu chuyện chữ A, 2. Bài tập Đầm Lầy, 3.Sơ đồ Ziczac, 4.Chuyện người chăn bò, 5.Vượt sông cầu cũ, 6. Xây cầu Tam Đảo, 7. Duy trì thăng bằng.

Trong note này sẽ kể câu chuyện chữ A và những gì tôi rút ra được từ câu chuyện chữ A. Đây là một bài tập làm việc nhóm, có thể gọi là bài tập teambuilding, được mô tả như sau:

i. Đạo cụ:
  • 1 khung gỗ hình chữ A (lưu ý là A hoa chứ không phải a thường, hay như ngôn ngữ dạy con giai là A bố chứ không phải a con) có chiều cao khoảng 2m, khoảng cách rộng 2 chân chữ A vào khoảng 1m.
  • 4 sợi dây thừng dài khoảng 20m.
ii.Yêu cầu của bài tập: 
  • 1 người được yêu cầu xung phong trước khi đưa ra yêu cầu bài tập. Tôi đã xung phong luôn.  
  • Người xung phong được yêu cầu đứng trên thanh ngang trong khung chữ A. Người xung phong được yêu cầu luôn giữ im lặng, không được nói bất kỳ một từ gì, người xung phong chỉ được giao tiếp với các thành viên còn lại của nhóm bằng ngôn ngữ cử chỉ.
  • Các thành viên còn lại được giao tiếp với nhau thoải mái.
  • Địa bàn là 1 sân bê tông rộng bằng sân bóng chuyền, chiều rộng khoảng 15m, 1 chiều dài khoảng 25m
  • Yêu cầu các thành viên phải dừng ngoài sân bóng và sử dụng các sợi dây di chuyển khung chữ A có chứa người xung phong bên trong đi hết chiều dài của sân bóng.
  • Chữ A luôn được yêu cầu ở phương đứng
Ôi mẹ ơi, nghe xong cái yêu cầu bài tập mới thấy mệt đây, có mấy sợi dây mà mọi người làm sao có thể đưa mình di chuyển hết cái khoảng cách 25m này nhỉ. Đấy bài học đầu tiên đây. Tinh thần xung phong là tốt, nhưng đôi khi cũng nên cân nhắc khi quyết định xung phong.

Ngay sau khi người hướng dẫn phổ biến xong yêu cầu, toàn nhóm đã bầu anh Quang làm trưởng nhóm, các thành viên được phân chia ra 4 điểm được ký hiệu A, B, C, D. Theo đó A,C giữ dây để đảm bảo thăng bằng cho chữ A theo chiều dài, B,D giữ dây để đảm bảo thăng bằng cho chữ A theo chiều rộng. Diịch chuyển chữ A là công việc của 2 tiểu nhóm B, D. Mọi việc bắt đầu được triển khai, A,C giữ thăng bằng, B,D bắt đầu kéo, tôi ở trên chữ A lúc đầu cũng hơi run. Nhưng sau khi B, D kéo được vài cái thì thấy cũng bình thường. Chữ A bắt đầu di chuyển. Tuy nhiên thì được độ 3 bước thì D kéo mạnh quá và chữ A đổ vật ra sau. Tất nhiên là tôi thì phải tiếp đất bằng bàn tọa. Cũng hơi điếng người đấy, và xước mất cái củi chỏ. Ở đây lại rút ra 1 bài học nhỏ. Ngã đau nhớ lâu. (Các cụ ngày xưa hay dùng là Đòn đau nhớ lâu.) Chính vì thế mà tôi nhớ được bài tập này khá rõ.

Lần thứ 2, cả đội làm lại, lần này tuyệt đối tuân thủ theo hiệu lệnh của anh Quang. Anh Quang hô A kéo là A kéo, B kéo là B kéo. C kéo mạnh là C kéo mạnh, D nhả dây là D nhả dây. Cứ như vậy toàn nhóm đã được được chữ A và cả tôi đứng trên chữ A về đến đích an toàn. Chúng tôi đã cùng nhau xem xét lại toàn bộ tiến trình, cùng với người hướng dẫn rút ra được một số bài học quan trọng cho bài tập này:
  • Đây là một bài tập đòi hòi tinh thần đồng đội, tinh thần làm việc nhóm phối kết hợp rất cao độ
  • Sự kết hợp của các thành viên trong nhóm nhỏ, các nhóm nhỏ trong nhóm lớn đòi hỏi hết sức chặt chẽ
  • Các thành viên khi đã nhận nhiệm vụ của mình thì tuyệt đối phải tập trung vào công việc của mình, không được lơ là, tuy nhiên cũng cấp quan sát hoạt động của các nhóm khác để điều chỉnh hoạt động của mình cho phù hợp.
  • Vai trò của người lãnh đạo là rất quan trọng. Người lãnh đạo không phải là người trực tiếp thực thi công việc, mà là người có tầm nhìn tổng thể, bao quát và chỉ cho từng nhóm nhỏ, từng thành viên cần phải làm việc gì? Còn làm như thế nào là trách nhiệm của từng thành viên.
  • Căn cứ vào thực tiễn triễn khai, người lãnh đạo có thể thay đổi luân chuyển vị trí của các thành viên một cách hợp lý để đem lại hiệu qủa tốt hơn cho công việc.
  • Đôi khi trong tình huống khó khăn, với khả năng bao quát, người lãnh đạo phát hiện ra điểm yếu tại một số khâu, người lãnh đạo có thể trực tiếp tham gia để nhằm loại bỏ điểm yếu, lấy lại sự ổn định, phát triển cho công việc, cho tổ chức.
  • Tôi là người xung phong, là một thành viên của đội nhóm, mặc dù tôi không được phép giao tiếp bằng lời nói nhưng tôi hoàn tòan có thể giao tiếp bằng cử chỉ. Tuy nhiên tôi chưa sử dụng được khả năng giao tiếp phi ngôn ngữ một cách hiệu quả. Tôi chưa thuyết phục được các thành viên nghe theo hiệu lệnh của tôi. Đôi khi tôi xua tay bảo đừng kéo vội nhưng các thành viên không nắm bắt được, họ không chú ý và họ vẫn làm theo ý của họ.
  • Để có thể phối hợp nhịp nhàng với cách thành viên của nhóm, mặc dù giao tiếp phi ngôn ngữ, cần tìm cách thu hút sự chú ý của cách thành viên, từ đó có thể biểu đạt thông điệp của mình. Việc này có thể làm  bằng một số cách như: thể hiện sự hoảng sợ, thể hiện sự chống đối... Lúc đó các thành viên sẽ quan tâm tới mình và mình sẽ có điều kiện thể hiện thông điệp. 
  • Mặc dù là đứng trên khung chữ A, tuy nhiên với tư cách là thành viên đội nhóm tôi vẫn cần phải tham gia vào việc di chuyển chữ A (việc này tôi làm chưa tốt lắm) bằng cách di chuyển hoặc nhấc chân, hoặc đu người sao cho các nhóm B, D di chuyển các chân của chữ A được nhẹ nhàng hơn.
Đấy là một số bài học cơ bản rút ra được từ câu chuyện chữ A. Chuyện Sóc Sơn sẽ còn dài kỳ, còn nhiều bài tập, còn nhiều lần gặp gỡ với các cháu học sinh lớp 9, lớp 12. (Các em học sinh lớp 12 toàn gọi mình bằng chú, già thật rồi.) Sẽ viết tiếp chuyện Sóc Sơn trong những bài tập trải nghiệm tiếp theo tại Sóc Sơn.
|
Đã lâu không viết chuyện Sóc sơn, theo đúng mạch thì sẽ viết tiếp về các bài tập, các bài trải nghiệm mà tôi đã được học, các bài tâp mà tôi đã hướng dẫn các trò. Tuy nhiên, sau một khoảng thời gian tiếp xúc với các trò lớp 6, lớp 7, chứng kiến sự trong sáng hồn nhiên, vô tư của các trò tự nhiên lại nhớ lại thuở mình mới học lớp 7, cũng cách đây hơn 20 năm rồi. Bây giờ sẽ lượm lặt lại 1 số câu chuyện của các trò lớp 6, lớp 7. Các câu chuyện này một phần nghe lỏm được, vì các trò không chú ý tôi đang ngồi cạnh các trò, một phần tự các trò ra mách. Tuy nhiên các chuyện này thì hơi nhạy cảm nên không thể tag các trò vào, mà may quá chỉ có 1 vài trò lớp 12 có add facebook.

Chuyện thứ 1. Quả này thì thầy bó tay

Các trò đang làm bài tập chuồng cừu, yêu cầu của bài tập là toàn bộ nhóm các trò gồm hơn 10 trò phải vượt qua một cái chuồng cừu được cách điệu bằng sợi dây thừng, sợi dây cao khoảng 70 - 80 cm so với mặt đất. Yêu cầu của bài tập là toàn bộ nhóm phải vào được trong chuồng cừu mà không được chui qua dây. Đạo cụ cung cấp là 1 tấm ván. Có nhiều cách để vào chuồng cừu. Các trò có thể nâng tấm ván lên để các thành viên đứng trên tấm ván nhảy qua dây, có thể khiêng kiệu để các thành viên khách nhảy vào, có thể lập cầu thang người bằng cách ôm vào lưng nhau (kiểu chơi nhảy ngựa) để các thành viên khách trèo cầu thang vào. Nói chung là có nhiều cách. Với các trò lớp 7, khi đang khiêng 1 bạn lên theo kiểu khiêng kiệu, 4 bốn đang xúm tay, chụm đầu vào nâng 1 bạn lên. Mới nâng được khoảng 30 - 40 cm tự nhiên cả nhóm bỏ hết tay ra, cậu bé đang được khiêng lăn quay ra đất. Thầy lao vào mắng: "Các trò làm gì vậy, sao lại thả bạn ra thế, nhỡ bạn ngã rồi gẫy xương thì sao?". Mặt mấy trò đang khiêng hết sức bất bình và tức tối: "Thầy ơi, bạn ý đánh rắm, bọn em đang chụm đầu vào khiêng thì bạn ý đánh rắm, còn làm mấy quả liền, thối lắm thầy ạ". Thầy BOTAY.COM

Cũng một chuyện tương tự xảy ra với các trò lớp 12 nhưng với bài tập giải cứu công chúa. Các trò lên Sóc sơn tham gia các khóa kỹ năng sống, tham gia môi trường sống lành mạnh có 1 yêu cầu tiên quyết là không được nói tục, chửi bậy, bất cứ trò nào nói tục chửi bậy là bị các trò khác tát vào mồm. Hôm đó thầy đang đứng bài tập giải cứu công chúa với các trò lớp 12. Bài tập này yêu cầu nhóm giải cứu công chúa phải chui qua 1 ống cống dài khoảng 2,5m đường kính khoảng 50-60cm. Nói chung là chật hẹp chỉ chứa được khoảng 2 đến 3 thành viên với tư thế NẰM, chứ không ai có thể ngồi vừa trong đó. Đang đứng giảng bài giải cứu công chúa, cả nhóm lớp 12 đang hồi hộp đợi nhóm giải cứu chui qua ống công. Bỗng nhiên có tiếng chửi bậy loạn xị trong ống cống, quát tháo um tỏi. Thầy lao ra hỏi "Trò nào vừa chửi bậy đấy, ai cho các trò chửi bậy?". Giọng nghẹn ngào đầy uất ức vang ra từ trong ống cống "Thầy ơi, thằng này nó đánh rắm, thối không chịu được" Hóa ra giọng nghẹn ngào là do tay đang bóp mũi. Vấn giọng nghẹn ngào chưa dứt trong ống cống "Mie trong này vừa nóng vừa bí bỏ mie, tôi đầy mồ hôi, nhem nhuốc hết rồi, ông đã .éo kéo được ông còn thả bom nữa, kinh .éo chịu được". Chỉ béo các trò nữ ở ngoài lăn lộn ôm bụng cười. Thầy cũng PHÌ CƯỜI.

Chuyện thứ 2. Xấu hổ nhưng mà lại vẫn cứ kể

Chuyện này thầy nghe được từ các trò nữ lớp 6. Không biết các trò lớp 9, lớp 12 có xảy ra không? Có thể có, nhưng các trò đó có thể tế nhị hơn nên không kể và thầy cũng không nghe được.
Đối với bài tập lưới nhện để đưa các thành viên qua được lưới nhện thì phải khiêng như khiêng khúc gỗ, một số thành viên đã qua được lưới nhện có trách nhiệm đỡ các thành viên còn lại.
Lúc giờ giải lao, mấy trò nữ xúm xít vào kể chuyện với nhau:
- Lúc nãy các cậu qua lưới nhện có phải khiêng không?
- Khiêng chứ, không khiêng làm sao qua được?
- Thế bọn con trai khiêng à?
- Ừ con trai khiêng, khiếp ơi là khiếp, (cười hí hí)
- Làm sao mà khiếp, có gì mà hí hí cười thế?
- Chúng nó khiêng tớ, làm tớ húc cả đầu vào ..im của bạn bên kia. Hí hí, xấu hổ chết đi được.
- Hí hí hí, hí hí hí
Thầy BỊT MỒM VÀO ĐỂ CƯỜI
Chuyện thứ 3. Khi thầy cũng bối rối

Chuyện lại xẩy ra với bài tập Vượt mái nhà, đối với bài tập vượt mái nhà thì cả đội được yêu cầu vượt mái nhà với 1 sợi dây thừng, mái nhà cao 2,5m dốc 2 chiều, và rất trơn, các trò phải đu dây thừng để đưa trèo lên. Bài tập được phố biến cho các trò, các trò hăm hở lao vào đu dây trèo lên, thầy quay ra nghe điện thoại. Khoảng 5 phút sau quay lại thấy mấy trò nam cười lăn cười lóc còn mấy trò nữ mặt đỏ tưng bừng nhất định không chịu tham gia bài tập nữa. Thầy hỏi thế nào cũng cứ ngúng nguẩy " Không, bọn em không tham gia nữa đâu, ngượng lắm"
Hỏi mãi vẫn không nói. Túm mấy cậu con trai hỏi lý do, một cậu vừa ngặt nghẽo cười vừa nói. "Tại thằng XYZ nó đu đây lên trước, các bạn gái đu theo sau, ngửng đầu lên nhìn thấy hết cả hàng"
Ặc, thì ra là vậy, các trò nam lớp 6 lớp 7 phần lớn là chưa phát triển hết, nhiều trò còn chưa dậy thì, tham gia các bài tập thì các trò thường mặc quần đùi cho thoải mái và thuận tiện và thường chỉ mặc mỗi quần đùi mà không có underwear bó sát nên mới xảy ra câu chuyện lộ hàng.
Thầy cũng đang hết sức BỐI RỐI

Chuyện vui Sóc sơn điểm qua vài mẩu nho nhỏ như vậy. Đôi lúc cần vài phút thư giãn chút chứ cứ bài tập này, bài tập kia, bài học này, ý nghĩa nọ nó cũng mệt đầu.
|
Vừa mới post bài Vượt xích, cứ xích với xiềng thì lại liên tưởng đến Lê Kiều Như mới mệt chứ. Bài này cũng viết từ lâu rồi, dùng để chuẩn bị cho các trò trường Nguyễn Tất Thành, vì thế khi soạn tôi rút ra các bài học phù hợp với lứa tuổi của các trò.

Bài tập: Vượt thác
Địa điểm: Trung tâm IOGT Sóc Sơn

Mô tả địa hình:
-       Địa hình gồm 2 chồng lốp ô tô, cao 50 -70 cm. Đặt cách nhau khoảng 5-6m
-       Ở giữa 2 chồng lốp một sợi dây thừng treo cao khoảng 6-8m
-       Sợi dây thừng đặt cách xa chồng lốp sao cho 1 người tham gia bài tập sẽ không tự lấy được sợi dây
Vật dụng được cung cấp
-       Tòan bộ đội tham gia bài tập không được cung cấp thêm vật dụng gì.
Yêu cầu của bài tập
-       Toàn bộ đội tham gia đứng yêu cầu đứng hết lên trên 1 chồng lốp.
-       Yêu cầu bằng bất kỳ hình thức nào đội tham gia phải đưa hết được các thành viên sang chồng lốp bên kia
-       Đội tham gia được quyền sử dụng hoặc không sử dụng sợi dây.
-       Sợi dây cho phép mang tối đa 2 người 
-       Trong toàn bộ quá trình tham gia bài tập các thành viên trong đội được giao tiếp hỗ trợ với nhau bằng tất cả các hình thức có thể.
-       Khi bài tập đã bắt đầu nếu bất kỳ thành viên trong đội chạm bất kỳ cái gì xuống đất thì cả đội phải tiến hành bài tập lại từ đầu
-       Các thành viên trong đội được quyền hỏi trước khi diễn ra bài tập, người hướng dẫn không có bất kỳ một hướng dẫn nào sau khi toàn đội đã tiến hành thực hiện bài tập

Phân tích đối tượng:
  • Các thành viên tham gia bài tập là học sinh lớp 12 trường THPT Nguyễn Tất Thành
  • Độ tuổi: 17-18
  • Giới tính: cả nam, nữ
  • Trình độ: Trình độ lớp 12, trường Nguyễn Tất Thành trực thuộc ĐHSP Hà nội, do đó trình độ của học sinh sẽ có chất lượng cao.
  • Có kiến thức, có trình độ hiểu biết, có tính tự lập cao
  • Chăm ngoan, có ý thức không phải các học sinh hư
  • Được thường xuyên tiếp xúc với công nghệ hiện đại, tin tức cập nhật
  • Đã được rèn luyện nhiều kỹ năng mềm khác nhau
  • Xuất thân trong gia đình có điều kiện kinh tế tốt, trình độ học vấn của gia đình tốt
-     Các học sinh lớp 12 sẽ phải đứng trước một số quyết định cho tương lại bao gồm:
  • Lựa chọn nghề nghiệp trong tương lai, thông qua việc chon trường Đại học
  • Chuẩn bị tinh thần cho kỳ thi đại học
  • Chuẩn bị kỹ năng, hành trang cho cuộc sống sinh viên.
  • Chuẩn bị kỹ năng sống cho một cuộc sống của tuổi 18, tiền trưởng thành, đòi hỏi những suy nghĩ quyết định mang tính độc lập
Giả định tình huống:

-       Trước khi tốt nghiệp THPT các học sinh lớp 12 trường THPT Nguyễn Tất Thành được đi thăm quan tại một khu bảo tồn thiên nhiên rừng quốc gia Cúc Phương, hoặc Sapa.
-       Cả đoàn đi đến trước Thác Bạc, thông thường để vượt qua Thác Bạc thì có 1 chiếc cầu treo tuy nhiên do cơn lũ đã làm gẫy chiếc cầu nên không thể dùng cầu qua thác
-       May mắn là có 1 chiếc dây rừng vắt vẻo ở giữa thác và các thành viên có thể sử dụng dây rừng này để đu qua thác.

Các bài học rút ra từ bài tập

-       Đây là một bài tập mang tính thử thách cao với toàn bộ thành viên trong đội đồng thời cũng đỏi hỏi một tinh thần đồng đội làm việc nhóm rất cao
  • Bài tập sẽ đem đến cho các thành viên những trải nghiệm khi vượt qua thử thách, trải nghiệm khi làm việc nhóm. Đây là những kỹ năng rất cần thiết khi bước vào cuộc sống của giảng đường đại học
-       Khó khăn đầu tiên của bài tập là việc lấy được dây thừng. Trước mắt cả đội bàn bạc để tìm ra phương án lấy được chiếc dây thừng.
  • Đối diện trước các khó khăn thử thách, việc suy nghĩ, lấy ý kiến của tập thể là rất cần thiết nhằm tìm ra những phương án tối ưu. Mỗi người cần tư duy về cách vượt qua thử thách và đóng góp ý kiến của mình
-       Cuối cùng cả nhóm đã quyết định cử ra 1 thành viên có khả năng nhất về sức khỏe, dẻo dai có nhiệm vụ lấy dây thừng. Tuy nhiên thành viên này không vươn tới dây thừng nên cần phải được 1 thành viên khác bế. Các thành viên còn lại có nhiệm vụ giữ cho thành viên bế không bị lật
  • Khi làm việc nhóm, sau khi đã có những kế hoạch cụ thể cần có sự phân công công việc nhằm khai thác điểm mạnh, điểm yếu của từng thành viên để phát huy tối đa khả năng của từng người. Khâu lấy dây thừng là khâu quan trọng nhất và đòi hỏi sự gắn kết của tất cả các thành viên.
-       Nếu 1 thành viên được cử ra lấy sợi dây thừng không được có thể chọn một thành viên khác để làm lại. Tuy nhiên việc làm lại cũng rất vất vả và khó khăn.
  • Việc lựa chọn được người phù hợp triển khai công việc trong đội nhóm là rất quan trọng song nếu người này chưa phù hợp có thể đổi để chọn nguời khác.
  • Tuy nhiên trong cuộc sống, đôi khi chúng ta sẽ đứng trước những thử thách mà không thể thử, cơ hội làm lại rất khó. Đối với học sinh việc thi đại học là một thử thách rất quan trọng mà việc thử là không dễ. Để có thể thực hiện lại việc thi đại học sẽ cần phải đợi ít nhất 1 năm. Do đó việc chọn đúng trừơng, đúng ngành nghề phù hợp với khả năng là vô cùng quan trọng và cần thiết.
-       Sau khi đã lấy được sợi dây thừng, một người khỏe mạnh nhanh nhẹn sẽ đu sang với nhiệm vụ tiên phong, nhằm kiểm tra độ chắc của sợi dây, độ khó của việc đu dây, và nhằm hỗ trợ những người đu tiếp theo. Người đu trước sẽ thông báo cho người đi sau về kinh nghiệm, những khó khăn, các thủ thuật khi đu dây như co chân hay bám tay. Đồng thời người đi trước phải cố gắng đón những người đu dây tiếp theo
  • Trong cuộc sống, người tiên phong bao giờ cũng là những người can đảm và gan dạ nhất. Đề giúp cả đội nhóm cùng vượt qua thử thách họ cần phải trao đổi kinh nghiệm và hỗ trợ những người còn lại.
  • Trong làm việc nhóm 1 người hoàn thành nhiệm vụ của mình là chưa đủ, họ cần phải hỗ trợ các thành viên cùng đạt được mục tiêu vì kết quả ở đây là kết quả của cả nhóm chứ không phải của mỗi cá nhân
  • Kỹ năng giao tiếp và truyền đạt thông tin cũng rất quan trọng ở bài tập này. Người qua đầu tiên phải biết cách hướng dẫn những người còn lại làm thể nào để tận dụng những thuận lợi và hạn chế các khó khăn của thực tế
  • Để vượt qua khó khăn thử thách, kinh nghiệm của những người đi trước là vô cùng quan trọng, đối với các bạn học sinh việc tìm hiểu, trao đổi kinh nghiệm với các anh chị, thấy cô giáo, gia đình cha mẹ là rất cần thiết trước những khó khăn thử thách.
-       Sau khi có một người đã vượt qua thì những người sau sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, những người đu dây tiếp theo sẽ được những người từ phía bên này đẩy sang, và những người phía bên kia đón.
  • Trong làm việc theo nhóm, viêc luôn luôn hộ trợ cho các thành viên ngay tại lúc khởi đầu cũng như lúc về đích là vô cùng quan trong và cần thiết.
  • Với mọi công việc người đi đầu ban giờ cũng khó nhất. Vạn sự khởi đầu nan, nhưng sau đó sẽ dễ dàng hơn, Đầu xuôi đuôi lọt
-       Các thành viên của đội nhóm cần luôn chú ý cổ vũ cho những thành viên đu dây
  • Đây là những hành động rất bình thường tưởng chừng không quan trọng nhưng  hỗ trợ rất lớn cho các thành viên, những sự động viên hỗ trợ kịp thời, những tràng pháo tay khen ngợi sẽ khích lệ các thành viên vượt qua thử thách.
-       Triển khai được các thành viên đi qua chướng ngại vật theo đúng như kế hoạch. Do trên các chướng ngai vật có các khu vực sơn đỏ mà người chơi thường không chú ý nên rất cần một người quan sát để nhắc nhở tránh mắc các vi phạm
  • Trong quá trình hoạt động sản xuất kinh doanh, chúng ta luôn phải  hoạt động theo sự điều chỉnh của luật, quy định, do đó rất cần những người, những bộ phận kiểm tra, theo dõi, nhắc nhở để hoạt động của tòan bộ công ty không bị vi phạm luật.
-       Trong quá trình vượt chướng ngại vật các thành viên phải luôn luôn hỗ trợ, động viên các thành viên còn lại cùng vượt qua chướng ngại vật.
  • Hoạt động theo nhóm, hỗ trợ đoàn kết, đặc biệt là động viên khích lệ tinh thần trong hoạt động của mỗi tổ chức là rất cần thiết.
  • Mỗi thành viên trong đội nhóm sẽ có những ưu thế, những cá tính khác nhau, việc động viên, khích lệ, chỉ cho các thành viên thấy những điểm mạnh của mình để họ phát huy trong từng hoạt động là hết sức cần thiết.
-       Có các thành viên sẽ không bao giờ dám đu vào dây để qua, để đưa họ qua cần phải có 1 người khác đu cùng (điều này thực tế không biết đã có chưa, nếu có thì sẽ phân tích)
  • Trong làm việc theo nhóm, do mỗi người là một tính cách, một thể lực, nên có thể có những người sẽ không bao giờ dám vượt qua thử thách này. Để có thể hoàn thành được nhiệm vụ cần phải có một người mạnh khỏe dũng cảm để đưa người đó vượt qua thử thách.
  • Khi làm việc, sinh hoạt trong đội nhóm, do đặc tính cá nhân của thành viên nên đối với thử thách này họ không thể vượt qua mặc dù đã cố hết sức. Việc này cần có sự động viên khích lệ của tòan đội
Bài học cuối cùng là các thành viên đã vượt qua được chính mình. Việc vượt thác tưởng chừng như không thể và vô cùng nguy hiểm nhưng với những nỗ lực của bản thân và sự động viên khích lệ của đồng đội mỗi thành viên đã vượt qua được chính mình, vượt qua nỗ sợ hãi và hoàn thành nhiệm vụ.
Bên cạnh việc vượt qua chính mình họ cũng đã biết cách hỗ trợ, động viên những người khác, gắn kết cá nhân mình vào các hoạt động tập thể, theo nhóm vì một mục tiêu chung của cả nhóm.
|
Được tạo bởi Blogger.